Ở tuổi 27, tôi tự tin mình là cô gái có ngoại hình ưa nhìn, công việc ổn định. Bạn trai tôi, hơn tôi 3 tuổi, từng trải qua một cuộc hôn nhân và có một con riêng. Mối tình của chúng tôi nảy nở sau hai năm quen biết, kéo dài gần một năm nay. Trước đây, với cuộc sống đầy đủ và những mối tình thoáng qua, tôi chưa bao giờ để mắt tới anh. Nhưng rồi biến cố ập đến gia đình, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác, đầy khó khăn và thử thách.
Anh xuất hiện như một điểm tựa vững chắc, kiên nhẫn ở bên giúp tôi vượt qua giông bão, từng bước vực dậy cuộc sống (trong lúc anh vẫn lặng lẽ theo đuổi tôi). Chính sự chân thành ấy đã khiến trái tim tôi rung động và chấp nhận lời yêu. Xin nói thêm, tôi cũng đã thay đổi rất nhiều, từ một cô gái ham vui, chỉ biết ăn diện và du lịch, tôi đã trở thành người sống giản dị, tiết kiệm, với một mục tiêu duy nhất: mua được căn nhà nhỏ, mang lại sự ổn định cho người thân và chính mình.
Ngoại hình anh không quá nổi bật, có phần hơi thấp bé. Nhưng tôi yêu anh vì sự hiền lành, quan tâm sâu sắc và luôn lo lắng cho tôi trong những lúc yếu lòng nhất. Về tài chính, anh là người rất hào phóng, không bao giờ tính toán hay keo kiệt. Anh sẵn lòng chiều theo mọi sở thích của tôi. Dù vậy, tôi luôn tự nhủ phải tiết kiệm, không bao giờ đòi hỏi anh bất cứ điều gì. Thậm chí, anh còn tin tưởng giao cả thẻ lương cho tôi giữ (anh có nguồn thu nhập thêm từ công việc ngoài để chi tiêu cá nhân, cả tháng không cần dùng đến lương), gửi tiền cho tôi cất. Với tôi, sự minh bạch tiền bạc là trên hết, nên tôi chưa bao giờ tự ý sử dụng tiền của anh, dù anh hoàn toàn thoải mái.
Anh còn là người đàn ông của gia đình, sẵn sàng chia sẻ việc nhà. Mỗi khi tôi vào bếp, anh lại phụ nhặt rau, sau đó rửa sạch sẽ toàn bộ bát đĩa, xoong nồi. Mẹ tôi quý anh như con rể ruột. Anh chăm chỉ làm việc, không vướng bận thuốc lá, rượu chè, cũng chẳng ham chơi hay ‘gái gú’. Suốt tuần, anh chỉ tốn tiền ăn sáng trưa, cà phê gặp đối tác và tiền xăng xe. Với bạn bè, anh cũng rất sởi lởi, chỉ là bản tính ít khi la cà. Nghe đến đây, hẳn ai cũng nghĩ anh là hình mẫu lý tưởng, nhưng tiếc thay, anh có một khuyết điểm lớn: ghen tuông mù quáng.
Chưa đầy một năm yêu nhau, chúng tôi đã cãi vã không biết bao nhiêu lần chỉ vì sự ghen tuông vô cớ của anh. Bất kể là người đàn ông nào xung quanh tôi, dù già hay trẻ, đều trở thành đối tượng để anh nghi ngờ. Tính tôi vốn hòa đồng, hay trò chuyện và thân thiết với mọi người nên chuyện bị anh ghen thường xuyên xảy ra. Anh ghen khi tôi chụp ảnh với đồng nghiệp lớn tuổi mà họ lỡ đặt tay lên vai tôi, hay khi tôi ôm tạm biệt một cậu em đồng nghiệp chuyển công ty. Mỗi lần như vậy, tôi đều chán nản đến mức đòi chia tay, nhưng rồi anh lại van xin, làm lành. Đỉnh điểm là hai tuần trước, khi anh ghen với một cậu em trai tôi vẫn hay chơi cùng. Cậu ấy chỉ ‘like’ hình tôi trên mạng xã hội, thỉnh thoảng trò chuyện phiếm online, vậy mà anh đã dùng những lời lẽ nặng nề nhất, xưng ‘cô – tôi’, quy cho tôi tội phản bội. Những lời đó ám ảnh và làm tôi tổn thương sâu sắc đến tận bây giờ.
Sau trận cãi vã kinh hoàng ấy, tôi quyết tâm chia tay, nhưng anh lại tha thiết níu kéo, xin lỗi. Tôi thương anh, không đành lòng dứt bỏ, nhất là khi nhớ lại những lúc khó khăn nhất anh đã ở bên giúp đỡ. Tôi không muốn trở thành kẻ vô ơn. Hiện tại, mọi chuyện đã trở lại bình thường, anh hứa sẽ thay đổi, không còn ghen tuông nữa. Thế nhưng, tình yêu trong tôi giờ đây dường như đã nhạt phai. Tôi vẫn còn ám ảnh bởi những tổn thương, và nỗi lo sợ về tương lai, liệu anh có tái diễn những cơn ghen đó không, luôn thường trực. Anh rất mong muốn kết hôn trong năm tới, nhưng tôi thực sự không biết phải đưa ra quyết định như thế nào. Rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Hoài Thu
Tình Yêu Hoàn Hảo Hay Nỗi Ám Ảnh: Khi Chàng Trai Đa Năng Bỗng Hóa Kẻ Ghen Tuông Mù Quáng