Ngày sinh nhật tuổi 33, tôi tự mình tìm đến cửa hàng hoa, chọn một bó hồng trắng yêu thích, rồi ghé qua tiệm sách để mua cho mình một món quà tinh thần. Giữa khoảnh khắc cô độc ấy, câu nói ‘Đàn bà xấu không có quà’ bỗng văng vẳng, khiến tim tôi nhói lên. Tự dặn lòng phải tự tạo niềm vui, nhưng nước mắt vẫn cứ chảy dài…
Người ta nói tuổi Hợi sướng, nhưng số phận tôi lại đầy bi kịch. Tuổi thơ gắn liền với nghèo khó và vất vả. Cha mẹ miệt mài làm lụng nuôi con ăn học, rồi khi chúng tôi trưởng thành, ông bà lại đổ bệnh nặng, đẩy gia đình vào cảnh khốn đốn thêm lần nữa. May mắn thay, sau nhiều năm, bệnh tình của ba mẹ dần ổn định.
Giờ đây, cuộc sống vật chất đã khá hơn, nhưng tôi lại chìm trong nỗi cô đơn. Bạn bè đều đã yên bề gia thất, có chồng, có con. Tôi lẻ loi một mình, nhiều khi buồn đến tột cùng nhưng chẳng biết gọi ai đi chơi vì mọi người đều bận rộn với tổ ấm riêng. Vốn dĩ là người trầm tính, ngại chốn đông người, tôi cứ thế quanh quẩn ở nhà sau mỗi giờ làm.
Đôi lúc, tôi tự hỏi: Liệu nếu mình xinh đẹp hơn, tài giỏi hơn, cuộc đời có lẽ đã rẽ sang một hướng khác? Hay hạnh phúc vốn dĩ không dành cho người như tôi? Ước mơ làm mẹ đơn thân cũng dang dở vì gánh nặng tài chính, còn việc tìm một người để kết hôn lại càng khó khăn bội phần. Tôi thật sự bế tắc, cảm thấy cuộc đời mình cứ mãi luẩn quẩn. Tôi cần thêm niềm tin và những lời sẻ chia chân thành từ mọi người.
Diệu Thu