Cuộc sống của một trình dược viên nam như tôi là chuỗi ngày không ngừng nghỉ. Sáng sớm đã ra đường, phơi mình dưới nắng gió, lặn lội qua từng nhà thuốc, phòng khám. Mục tiêu duy nhất: duy trì quan hệ, đẩy doanh số. Tối về, cơ thể rã rời. Ai cũng nghĩ đàn ông thì chai sạn, chịu đựng giỏi, nhưng có những áp lực, những góc khuất tôi chẳng biết tỏ cùng ai.
Thứ áp lực lớn nhất chính là những lời gạ gẫm. Lúc nói bóng gió, lúc là tin nhắn khuya với nội dung ‘vượt quá giới hạn’. Sự nhiệt tình, chuyên nghiệp của tôi đôi khi lại bị hiểu sai thành tín hiệu ‘bật đèn xanh’. Dù khó chịu đến mấy, tôi vẫn phải cố gắng cười, giữ thái độ lịch sự vì công việc, vì miếng cơm. Những lúc chạy xe một mình trên đường vắng, cảm giác tủi thân, cô đơn dâng trào. Mình muốn làm nghề một cách đàng hoàng, tử tế, vậy mà đôi khi lại bị đẩy vào tình huống mất đi cả sự tôn trọng bản thân.
Là đàn ông, tôi càng ngại ngần khi chia sẻ. Sợ bị coi thường, sợ bị nói ‘có gì đâu mà làm quá’. Nhưng cảm xúc thì đâu phân biệt nam nữ? Ai cũng có giới hạn và ai cũng xứng đáng được đối xử chuyên nghiệp, tử tế nơi công sở. Tôi viết lên những dòng này, chỉ mong xã hội này đối xử với nhau chân thành hơn một chút. Bởi vì, đằng sau mỗi nụ cười gượng gạo trong công việc, có biết bao con người đang mệt mỏi thầm lặng.
Minh Sơn