Không ít cuộc hôn nhân, khi còn trẻ, đã phải đối mặt với mâu thuẫn chồng chất và cách đối xử tệ bạc giữa vợ chồng. Những vết thương lòng cứ thế tích tụ theo thời gian, lớn dần thành một khoảng cách không thể hàn gắn khi về già. Có người chọn cách buông bỏ, nhưng cũng có những trường hợp, dù vẫn sống cạnh nhau, lại không còn chút quan tâm hay chăm sóc cho bạn đời. Mọi sự giúp đỡ đều được tính toán sòng phẳng, như câu chuyện đau lòng về người vợ đòi tiền công 500 nghìn đồng mỗi ngày để chăm sóc chồng nằm viện. Dưới đây là những lời tâm sự đắng chát từ các độc giả, vẽ nên bức tranh u ám về tình nghĩa vợ chồng phai nhạt:
Vợ vô tâm, tôi gãy chân vẫn phải tự đi chợ, nấu cơm
Mỗi nhà một hoàn cảnh nghiệt ngã. Có độc giả cay đắng chia sẻ: ‘Vợ tôi chỉ biết lấy sạch tiền, không chừa một xu. Khi tôi nằm viện với cơn sốt cao, thậm chí lúc gãy chân, tôi vẫn phải tự mình đi chợ, tự nấu cơm, tự ăn uống rồi tự rửa bát. Với vợ tôi, dường như chỉ cần ‘còn thở’ là đã đủ khả năng tự lo liệu mọi thứ.’ (theo chia sẻ của độc giả)
Chồng trả tiền công giặt quần áo, chăm sóc khi nằm viện cho vợ
Một câu chuyện khác không kém phần xót xa kể về một cặp vợ chồng có hoàn cảnh tương tự. Ban đầu, họ cũng tin tưởng giao tài chính cho vợ quản lý, nhưng sau khi người vợ nướng sạch tiền vào cá độ, người chồng bắt đầu giữ khư khư tiền mình làm ra. Từ đó, tiền ai nấy tiêu. Người chồng sẽ đưa tiền ăn uống hàng ngày, còn vợ thì bỏ công nấu nướng. Thậm chí, khi nhờ vợ giặt đồ của mình, ông chồng cũng phải trả tiền công sòng phẳng. Lúc nằm viện, anh cũng phải bù lương cho vợ nghỉ làm chăm sóc mình. Điều đáng buồn cười hơn là khi người vợ muốn lắp máy lạnh trong căn nhà trọ, người chồng nhất quyết không chịu góp tiền mua và chia sẻ tiền điện, để mặc vợ tức tối nhưng không thể làm gì vì sợ bị đuổi đi, còn mình thì được hưởng mát miễn phí. (theo chia sẻ của độc giả)
Nằm viện nhờ chồng mua cơm, 7 giờ tối anh mới mang vào
Một người vợ khác kể lại nỗi đau thấu tận: ‘Khi chồng tôi bệnh, tôi luôn tận tâm lo lắng, chở anh đi khám chữa bệnh ở mọi bệnh viện lớn. Tôi gần như là lao động chính trong nhà. Thế nhưng, khi tôi nằm viện, có lần gần Tết, em gái tôi bận không thể mang cơm đến. Đói lả sau nhiều ngày không ăn được gì, tôi gọi điện cho chồng lúc khoảng hai giờ chiều, nhờ anh mua hộp cơm. Chồng tôi lúc đó đang mải ‘tám chuyện’ cách bệnh viện 8 km. Tôi chờ đợi trong tuyệt vọng, cuối cùng đành phải lê lết xuống căng tin bệnh viện tự ăn. Gần bảy giờ tối, anh mới mang hộp cơm đến. Nỗi đau này thật khó tả. Sáu năm qua, chúng tôi đã hết ‘nợ’ nhau rồi, mọi thứ đã xa xăm. Buồn cho số phận mình. Tôi hận.’ (theo chia sẻ của độc giả)
Bố chồng đột quỵ nằm một mình vì ngày trẻ đối xử tệ bạc với vợ con
Hoàn cảnh của một độc giả khác cũng bi ai không kém: ‘Bố chồng tôi cũng vậy, chỉ khác là ngày trẻ ông không làm ra tiền, suốt ngày đánh vợ chửi con. Vợ nấu ăn không vừa ý là bắt nhịn. Ở quê, con cái cũng phải tự lực cánh sinh mà lớn lên. Giờ ông đột quỵ, lẽ ra còn có thể đi lại được, nhưng mùa đông ông lười biếng chỉ nằm lì trên giường, nên giờ thì nằm liệt một chỗ. Mẹ chồng tôi nhất quyết không về chăm sóc vì bà vẫn còn chất chứa nhiều hận thù. Các con thì tha hương, cũng nghèo khó, chỉ lo được cơm nước cho ông mà thôi.’ (theo chia sẻ của độc giả)
Lăng nhăng với bà hàng xóm, chồng bị vợ bỏ mặc khi ốm đau tuổi già
Một câu chuyện nữa về hậu quả của sự phản bội: ‘Mẹ của bạn tôi thì lại khác. Khi bà ngoài 60 tuổi, ông chồng đã ‘hết hạn sử dụng’ tình cảm và lăng nhăng với bà hàng xóm. Bà không ly dị, nhưng kiên quyết ăn riêng và không còn cung phụng ông nữa. Khi ông ốm, bà mặc kệ, để ông nằm co quắp và các con phải thay nhau chăm sóc. Dù bạn tôi than thở rằng giá như mẹ mình còn khỏe mà trông nom giúp thì cô ấy đỡ vất vả, nhưng bà kiên quyết không, thậm chí còn không lấy tiền công. Bà nói: ‘Già rồi mà không nên nết!’, và quyết định đó là hoàn toàn xứng đáng.\