Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một câu nói bình thường của mình lại có thể dẫn đến kết cục tan vỡ cho cuộc hôn nhân kéo dài 5 năm.
Buổi chiều hôm ấy, tôi nhận được tin nhắn rủ họp lớp cấp 3. Tôi vui mừng khôn xiết, bởi đã lâu rồi tôi không có dịp tụ tập bạn bè, cuộc sống bận rộn với việc chăm sóc hai con nhỏ khiến tôi gần như cô lập với thế giới bên ngoài. Lần này, tôi quyết tâm sẽ tham dự. Mở tủ quần áo, tôi chán nản nhìn những bộ đồ cũ kỹ, chỉ toàn quần áo mặc ở nhà. Không có lấy một chiếc váy tươm tất để diện đi gặp bạn. Thế là tôi nhắn tin cho chồng, một tin nhắn giản dị: “Anh chuyển em 1 triệu, mai em đi mua cái váy mới và thêm ít sữa cho các con.”
Tôi không nghĩ nhiều. Từ trước đến nay, chuyện tiền nong trong nhà vẫn vậy. Tôi không có thu nhập ổn định vì phải ở nhà chăm con, mọi chi tiêu đều phụ thuộc hoàn toàn vào chồng. Mỗi lần cần tiền, tôi lại phải dè dặt xin. Dần dà, tôi cũng quen với cảm giác phải lựa chọn từng lời nói mỗi khi mở miệng.
Nhưng lần này, tin nhắn hồi đáp đến nhanh hơn tôi tưởng. Điện thoại báo tiền vào tài khoản. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ chắc anh đang rảnh nên chuyển luôn. Thế nhưng, khi mở tin nhắn, tôi chết lặng.
100 triệu đồng.
Tôi ngỡ mình nhìn nhầm, cứ xem đi xem lại. Thấy thật kỳ lạ, nếu nhầm thì cùng lắm là 10 triệu, chứ sao lại nhầm đến 100 triệu? Việc chuyển số tiền lớn như vậy còn cần phải quét khuôn mặt để xác nhận. Khi tôi còn chưa kịp hỏi lại, chồng đã gửi thêm một tin nhắn khác, chỉ vỏn vẹn một dòng: “Anh gửi rồi. Xem file đính kèm.”
Tôi mở file đính kèm và giật mình, đó là đơn ly hôn.
Tay tôi run lẩy bẩy, tim đập thình thịch đến mức tôi phải ngồi thụp xuống ghế. Tôi đọc đi đọc lại lá đơn, vẫn không thể tin nổi chuyện gì đang xảy ra. Tôi gọi cho anh, chuông đổ vài hồi rồi tắt. Tôi nhắn lại, hỏi anh đang đùa gì vậy, nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào.
Đến tối, anh về nhà như mọi ngày, vẫn tháo giày, rửa tay, thay quần áo. Mọi thứ diễn ra bình thường đến mức khiến tôi càng thấy bất thường một cách đáng sợ.
Tôi cầm điện thoại, bước ra hỏi thẳng, giọng tôi lúc đó chắc cũng run rẩy, vì chính tôi còn không thể giữ nổi bình tĩnh.
Anh nhìn tôi, không né tránh: “Anh chán em rồi.”
Tôi không hiểu mình đã làm gì để anh phải thốt ra những lời đó. Tôi hỏi đi hỏi lại rất nhiều, nhưng anh chỉ lắc đầu. Anh nói anh mệt mỏi vì việc lúc nào tôi cũng xin tiền, mệt mỏi khi cảm thấy mình như một cái ví, một công cụ kiếm tiền để tôi tiêu xài. Anh cho rằng tôi chẳng làm được tích sự gì ngoài việc tiêu tốn tiền của anh.
Câu nói đó làm tôi chết lặng. Tôi muốn thanh minh rằng tôi không hề muốn như vậy. Tôi cũng từng đi làm, từng có thu nhập riêng. Nhưng từ khi sinh đứa con thứ hai, bé sinh non nên yếu ớt, buộc tôi phải nghỉ việc để dành toàn tâm chăm sóc con. Rồi thêm việc đưa đón bé lớn đi học, mọi thứ cứ thế thay đổi khiến tôi dần phụ thuộc vào anh lúc nào không hay.
Có lẽ vì sự phụ thuộc, vì tiêu tiền của anh mà tôi dần mất đi tiếng nói trong nhà, anh khinh thường tôi, và giờ thì chán ghét tôi.
100 triệu anh chuyển cho tôi, không biết là để “giải quyết” dứt điểm mối quan hệ, hay là để “cắt đứt” mọi liên hệ còn sót lại.
Tôi không biết liệu có phải anh đã có người tình mới nên chán vợ, hay anh cảm thấy một người vợ suốt ngày ở nhà ngửa tay xin tiền như tôi không còn xứng đáng với anh nữa nên muốn bỏ? Tôi có nên buông tay? Nếu rời đi, tôi chắc chắn sẽ mang theo hai con, nhưng hiện tại, tôi không có công việc, bản thân còn không lo nổi cho mình, thì làm sao tôi có thể tranh quyền nuôi con? Để con lại cho chồng thì tôi sợ anh sẽ không chăm sóc các con tốt được. Tôi nên làm gì trong hoàn cảnh éo le này?