Chỉ sau hai tháng chính thức về chung một nhà, cuộc hôn nhân tưởng chừng viên mãn của tôi đã rơi vào vực thẳm. Trước đó, chúng tôi có một năm tìm hiểu lãng mạn, dù khoảng cách địa lý khiến những buổi gặp gỡ thưa thớt, nhưng tình cảm vẫn nồng nhiệt qua những cuộc điện thoại và ít khi xảy ra mâu thuẫn. Tôi 28, cô ấy 24, cả hai đều cảm thấy hợp nhau và quyết định tiến tới hôn nhân sau khi vợ tôi nghỉ việc kế toán để theo đuổi ước mơ làm bánh ở quê. Nhưng rồi, mọi thứ bắt đầu sụp đổ một cách đau đớn.
Tôi vốn là người chồng chu đáo, luôn quan tâm, chia sẻ và phụ giúp vợ công việc nhà sau giờ làm, mong muốn cô ấy cảm nhận được tình yêu thương và sự chăm sóc. Thế nhưng, trái với mong đợi, vợ tôi ngày càng trở nên lạnh lùng, nhiều lúc khóc một mình không rõ lý do. Khi tôi cố gắng gặng hỏi, cô ấy chỉ im lặng hoặc nói rằng bản thân đang chịu nhiều áp lực và tôi không hiểu cô ấy. Cú sốc lớn nhất ập đến khi vợ đẩy tôi ra, tuyên bố không còn muốn gần gũi và đã hết tình cảm. Những đêm sau đó, tôi chìm trong mất ăn mất ngủ, phải chấp nhận cảnh vợ chồng sống chung nhà nhưng như những người xa lạ. Càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra vợ mình có xu hướng né tránh sự thân mật, khao khát sự độc lập đến mức sợ hãi khi ai đó quan tâm quá mức.
Trong khi tôi nỗ lực tìm cách hàn gắn, nhường nhịn và kiên trì quan tâm, bất chấp sự thờ ơ và khinh thường từ vợ, thì bố mẹ hai bên lại đổ lỗi cho tôi. Bố mẹ tôi, vốn rất quý con dâu, đã trách móc tôi không biết yêu thương, chiều chuộng vợ. Còn bố mẹ vợ thì khuyên tôi kiềm chế, cho rằng cô ấy còn trẻ con. Những lời nói ấy càng khiến tôi thêm cố gắng, hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng rồi, sau hơn 20 ngày sống trong cảnh địa ngục trần gian đó, tôi vẫn không thốt ra một lời nặng nề nào.
Giờ đây, vợ tôi đã tìm được công việc kế toán tại một khách sạn cách nhà 70 km và quyết định sẽ không trở về nữa. Cô ấy muốn duy trì tình trạng ly thân, không ly hôn, lý do là để tránh đối mặt với áp lực từ gia đình và người thân, thậm chí còn nhờ tôi nói hộ với họ. Khi tôi thông báo điều này với bố, tôi lại bị mắng té tát vì cho là không biết cách giữ vợ. Tôi chỉ biết cười trừ, tự nhủ những điều này không phải lỗi của mình. Đã đến lúc tôi phải buông bỏ. Tôi yêu cầu vợ hãy dọn hết đồ đạc và chúng tôi sẽ ly hôn ngay lập tức, chấm dứt tình trạng ly thân vô nghĩa này. Tôi cần được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân ngang trái, đầy bi kịch này.