Câu chuyện bắt đầu khi tôi 6 tuổi. Mẹ đưa tôi về sống cùng dượng – một người đàn ông ít nói, làm nghề sửa điện, nhưng lại lặng lẽ lấp đầy khoảng trống người cha trong tôi. Dượng đưa tôi đi học, chăm sóc tôi lúc ốm, lo lắng viện phí cho mẹ khi bà bệnh nặng, và chưa bao giờ chỉnh sửa mỗi khi tôi lỡ miệng gọi ông là ‘bố’. Suốt 20 năm, dượng đã là điểm tựa vững chắc cho tôi và mẹ.
Hai năm sau khi mẹ qua đời, tôi 24 tuổi, với thu nhập văn phòng đủ sống, đã ấp ủ dự định sửa lại căn nhà cũ và phụng dưỡng dượng – người cha không huyết thống nhưng đầy tình nghĩa. Tôi biết dượng đã già, mắt kém, tay run, và sẽ rất cô đơn khi sống một mình. Tôi cũng không muốn rời xa ông.
Tuy nhiên, mọi dự định bỗng chốc tan vỡ khi ‘bố đẻ’ của tôi bất ngờ trở về. Một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, người đã vắng mặt suốt 20 năm cuộc đời tôi, nay đứng trước cửa nhà, đòi hỏi quyền làm cha và trách nhiệm ‘máu mủ’. Ông ta chỉ trích tôi vô tình khi định phụng dưỡng ‘người dưng’ thay vì ‘bố ruột’, gieo vào lòng tôi cảm giác mắc nợ mà tôi chưa từng vay mượn.
Giữa một bên là tình thâm 20 năm với dượng – người đã nuôi dưỡng, hy sinh thầm lặng, và một bên là ‘máu mủ’ từ người cha ruột đột ngột xuất hiện đầy đòi hỏi, tôi bỗng rơi vào bế tắc. Phải chăng hiếu thảo chỉ dành cho người sinh ra, hay còn là cho người đã dưỡng nuôi? Tôi không đủ sức để cáng đáng cả hai, nhưng làm sao để không bị ai trách móc đây? Đây là một bi kịch của tình thân, một bài toán khó mà cuộc đời đặt ra cho tôi.