10 Năm Mong Chờ Cháu Đích Tôn, Gia Đình Vỡ Hoà Rồi Sững Sờ: Ông Nội Vừa Nhìn Mặt Đứa Bé LIỀN HOẢNG SỢ Tột Độ!

10 năm ròng rã, anh Cường và chị Thảo vật lộn với nỗi đau hiếm muộn, đối mặt với những lời xì xào, áp lực nặng nề từ dòng họ ba đời làm nghề y gia phong nghiêm ngặt của ông Phát. Mọi phương pháp từ Đông y đến Tây y đều được thử, nhưng hy vọng cứ vơi dần, cho đến khi một phép màu không tưởng xuất hiện: chị Thảo mang thai.
Cả nhà như mở hội, ông Phát, người từng lo lắng đến tột cùng, nay tràn ngập niềm vui, chuẩn bị mọi thứ chu đáo cho đứa cháu đích tôn. Ngày sinh nở, cả gia đình hồi hộp chờ đợi. Khi đứa bé được y tá bế ra, mọi người đều trầm trồ khen ngợi vẻ kháu khỉnh, trắng trẻo. Nhưng ông Phát – người ông nội mong mỏi nhất – lại chết lặng, gương mặt tái nhợt.
Ánh mắt sâu, sống mũi thẳng… mọi đường nét trên gương mặt đứa bé đột ngột gợi cho ông nhớ về Phong, người cháu họ xa từng sống nhờ trong nhà, người mà ông đã nghi ngờ có tình cảm với Thảo (khi đó là bạn gái của Cường) và đuổi đi hơn chục năm trước. Nỗi sợ hãi vô hình bao trùm, ông Phát bỏ về quê ngay trong đêm. Lời xì xào bắt đầu lan ra trong dòng họ: ‘Thằng bé giống Phong lắm…’. Không khí vui mừng chuyển sang căng thẳng tột độ.
Chị Thảo, đau đớn nhưng kiên cường, giữ im lặng, không muốn làm lớn chuyện khi Cường còn yếu. Một tuần sau, chị quyết định triệu tập toàn thể đại gia đình. Trước sự chứng kiến của mọi người, chị Thảo đặt phong bì xét nghiệm ADN lên bàn. Cả họ nín thở chờ đợi.
Kết quả khẳng định: đứa bé chính là con ruột của anh Cường, không hề có bất kỳ sai lệch nào. Ông Phát run rẩy cầm tờ giấy, mắt đỏ hoe. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông cả đời giữ nề nếp, nguyên tắc đến cứng rắn ấy, cúi đầu thật thấp trước con dâu, thốt lên lời xin lỗi chân thành: ‘Bố xin lỗi con… Bố già rồi, lại hay nghĩ nhiều. Chỉ vì một nỗi sợ vô hình mà bố làm tổn thương con. Con tha lỗi cho bố.’
Cả căn phòng im phăng phắc, rồi vỡ òa trong sự nhẹ nhõm. Ông Phát lần đầu tiên bế cháu, cảm nhận bàn tay nhỏ xíu, ấm áp của đứa bé, vừa cười vừa khóc: ‘Cháu nội của ông… đúng là giống thằng Phong hồi nhỏ thật. Nhưng giống chỉ là giống thôi. Cháu là máu mủ của ông. Ông dại quá…’. Từ đó, câu chuyện hiểu lầm trong dòng họ được khép lại. Bé trai lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn, còn ông nội đã học được bài học quý giá về niềm tin, nhận ra nỗi sợ hãi có thể khiến người ta đánh mất những điều thiêng liêng nhất.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *