Một câu chuyện dở khóc dở cười đã xảy ra tại Hà Nội, nơi tìm kiếm một chỗ đậu xe ô tô đôi khi còn khó hơn ‘lên trời’. Một tài xế, sau 45 phút chật vật vòng quanh khu vực hồ Thiền Quang mà không thể tìm thấy bất kỳ bãi gửi xe nào còn trống, đã quyết định đậu xe tạm thời ở một đoạn đường vắng, không có biển cấm. Nhưng định mệnh trớ trêu, chỗ ‘đỗ tạm’ đó lại vô tình án ngữ ngay trước một quán trà đá vỉa hè, và hậu quả là chiếc xe bị ‘trả đũa’ bằng một vết xước khó hiểu.
Độc giả Hoàng Minh cho rằng, vấn đề không chỉ nằm ở ý thức của người lái xe hay văn hóa kinh doanh của chủ nhà mặt phố, mà gốc rễ chính là sự yếu kém của hạ tầng và quy hoạch bãi gửi xe đô thị. Anh kiến nghị thành phố nên tăng cường các vạch sơn quy định rõ ràng về chỗ đậu xe có phí, miễn phí, và giới hạn thời gian (15-30 phút). Việc xử phạt và nộp phạt nên diễn ra giữa chủ xe và cơ quan quản lý, không liên quan đến chủ nhà mặt phố, nhằm giải quyết tình trạng thiếu chỗ đậu xe và hạn chế xung đột không đáng có. Chủ nhà, nếu có bức xúc, chỉ nên phản ánh tới cơ quan chức năng hoặc khéo léo đề nghị tài xế di chuyển.
Minh họa cho một giải pháp hiệu quả, độc giả Bienxanhnangvang đã chia sẻ kinh nghiệm từ Đức. Tại các khu vực trung tâm đông đúc, việc đỗ xe lòng đường bị hạn chế nghiêm ngặt để tránh ùn tắc. Ở những nơi được phép, tài xế phải trả phí và tuân thủ thời gian đỗ tối đa (thường là một giờ với giá 2 Euro). Quá thời gian quy định, mức phạt có thể lên đến gấp 10 lần. Cứ mỗi 5-10 phút, nhân viên trật tự sẽ kiểm tra các xe đậu, bất kể thời tiết. Ngay cả cư dân có hộ khẩu tại đó cũng phải đóng phí hàng tháng để đậu xe gần nhà, nhưng chỉ được phép từ 8 giờ tối đến 8 giờ sáng hôm sau. Bên cạnh đó, các nhà nước cũng đầu tư xây dựng các bãi đậu xe ngầm và nổi với chi phí hợp lý. Nhờ vậy, đường phố luôn thông thoáng, tránh được tình trạng lấn chiếm không gian vô tội vạ.