Tôi là Linh, 32 tuổi, đã có 5 năm làm vợ, làm mẹ và một cậu con trai sắp bước vào lớp 1. Nhìn vào bề ngoài, cuộc sống gia đình tôi khá viên mãn: vợ chồng cùng gây dựng sự nghiệp, kinh tế vững vàng, con cái ngoan ngoãn. Chồng tôi kiếm được khoảng 80 triệu đồng mỗi tháng, còn tôi cũng có thu nhập 25 triệu từ công việc kinh doanh riêng. Tổng cộng, con số 105 triệu đồng/tháng không hề nhỏ, đặc biệt là ở Hà Nội.
Từ ngày cưới, chồng giao cho tôi 35 triệu đồng để chi tiêu sinh hoạt gia đình, học phí và ăn uống cho con trai. Phần còn lại, anh giữ để trang trải cá nhân và thực hiện trách nhiệm chu cấp cho hai người con riêng từ cuộc hôn nhân trước.
Hai bé là con của chồng với vợ cũ. Đã hơn 10 năm kể từ ngày ly hôn, tháng nào anh cũng đều đặn gửi 30 triệu đồng lo tiền học và sinh hoạt cho các con. Các bé đang theo học tại những trường tư thục danh tiếng ở TP.HCM. Thêm vào đó, mỗi khi có khoản phát sinh như đầu năm học hay học thêm, anh lại gửi thêm khoảng 5 triệu đồng nữa. Tính ra, trung bình mỗi tháng anh dành khoảng 35 triệu đồng cho hai con riêng.
Tôi chưa từng một lời oán trách hay phản đối về chuyện này. Thậm chí, tôi còn cảm phục anh vì sự trách nhiệm hiếm có của một người cha sau ly hôn, luôn giữ lời hứa suốt hơn chục năm trời.
Mọi chuyện cứ thế êm đềm trôi cho đến khi con trai chung của chúng tôi đến tuổi vào lớp 1. Sống và làm việc lâu dài ở Hà Nội, tôi bắt đầu tìm hiểu các trường học cho con. Tôi bị cuốn hút bởi một trường tư quốc tế với chương trình giáo dục hiện đại, chú trọng tiếng Anh, kỹ năng và ứng dụng công nghệ. Sau khi tham gia hội thảo về AI và định hướng giáo dục, tôi vô cùng ấn tượng. Học phí cùng các chi phí bán trú, ngoại khóa ước tính khoảng 22-25 triệu đồng/tháng.
Khi tôi mang chuyện này ra bàn bạc với chồng, anh im lặng rất lâu, rồi bất ngờ thốt lên: ‘Anh sợ kinh tế của mình không đáp ứng được’. Câu nói ấy như sét đánh ngang tai, khiến tôi sững sờ. Trong tâm trí tôi, với mức thu nhập hiện tại, nếu tính toán hợp lý, chúng tôi hoàn toàn có thể lo được. Dù đã cố gắng thuyết phục thêm vài lần, anh vẫn kiên quyết từ chối với lý do tài chính.
Tôi biết, ngoài gia đình hiện tại, anh vẫn đang duy trì khoản chu cấp 35 triệu đồng mỗi tháng cho hai con riêng, và khoản này sẽ còn kéo dài nhiều năm nữa. Nhưng còn con của tôi, đứa con duy nhất của chúng tôi, chẳng lẽ thằng bé không xứng đáng được hưởng những điều kiện tốt nhất sao? Tôi không muốn tạo thêm gánh nặng, cũng không muốn tiền bạc trở thành nguyên nhân căng thẳng giữa vợ chồng. Nhưng nhiều đêm trằn trọc, tôi vẫn tự hỏi: Liệu mong muốn của tôi có quá đáng không?
Trong hoàn cảnh nhiều trách nhiệm như vậy, tôi nên tiếp tục giữ nguyên mọi thứ để đảm bảo sự chu cấp cho các con riêng của anh như suốt hơn mười năm qua, hay nên cố gắng thêm một chút để con chung của chúng tôi cũng có cơ hội học trong môi trường tốt hơn ngay từ đầu? Nếu là bạn, bạn sẽ lựa chọn thế nào?