Mỗi sáng, khi trời đất còn ngái ngủ trong màn sương lấm tấm, tôi lại thức dậy, mang bộ ấm chén thân thuộc ra sân giếng rửa sạch, rồi đun nước pha trà. Đó là một nghi thức đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của ba tôi, và cả tôi.
Ba thường nói: \