Ngày 20/3 không chỉ là thời điểm Xuân phân, khi ngày và đêm giao thoa cân bằng, mà còn được Liên Hợp Quốc chọn làm Ngày Quốc tế Hạnh phúc, biểu tượng cho sự hài hòa trong phát triển của nhân loại. Trong những năm gần đây, khái niệm hạnh phúc đã được định nghĩa thực tế và đa chiều hơn, không chỉ dựa trên thu nhập mà còn bao gồm tuổi thọ khỏe mạnh, hỗ trợ xã hội, tự do lựa chọn và niềm tin vào thể chế, theo Báo cáo World Happiness Report.
Trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt thách thức như chiến tranh, xung đột địa chính trị, căng thẳng thương mại, biến động tài chính, năng lượng và sự bùng nổ công nghệ, môi trường toàn cầu trở nên bất định hơn bao giờ hết. Những biến động này tác động sâu rộng không chỉ đến kinh tế vĩ mô mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống từng gia đình, cá nhân. Điều này khiến nhiều quốc gia phải tự vấn: phát triển để làm gì nếu con người không hạnh phúc?
Trên thế giới, xu hướng này ngày càng rõ rệt. Từ thập niên 1970, Bhutan đã tiên phong với khái niệm Tổng Hạnh phúc Quốc gia, coi trọng môi trường, văn hóa, giáo dục, quản trị và đời sống tinh thần. New Zealand từ 2019 đã triển khai \