Ở tuổi 29, tôi kết hôn được hơn hai năm và có một cô con gái 15 tháng. Chồng tôi hơn tôi ba tuổi, vốn được mọi người nhìn nhận là người đàn ông điềm đạm, hiền lành và có chút nhút nhát. Công việc của anh khá tự do, thường xuyên phải đi công tác xa và gặp gỡ nhiều người, trong đó có không ít cô gái trẻ đẹp – một điều anh rất thích và thường thốt lên khi thấy. Dù vậy, tôi chưa bao giờ nghi ngờ anh, luôn tin tưởng hết lòng vì nghĩ anh không giỏi ăn nói và tính tình keo kiệt.
Tuy nhiên, trong gia đình, chồng tôi lại là người vô tâm và ích kỷ. Anh ít khi quan tâm, hỏi han hay chia sẻ với vợ con, thậm chí coi thường cả nhà ngoại. Suốt thời gian tôi mang bầu, anh hiếm khi đưa tôi đi khám. Khi con mới chào đời, anh đi công tác liền 4 ngày mà không một cuộc điện thoại hỏi thăm. Lúc tôi ốm về nhà ngoại được mẹ chăm sóc, anh cũng không gọi điện hay ghé thăm suốt 10 ngày. Ngay cả khi con ốm sốt ngay trước chuyến công tác của anh, anh cũng không hỏi han gì, khi về chỉ cười và hỏi \