Sau gần 5 năm ly hôn, cuộc sống của tôi và con trai tưởng chừng đã bình yên trở lại. Tôi đã quen với nhịp sống bận rộn của một bà mẹ đơn thân, sáng vội vã đưa con đi học, tối về cơm nước, bài vở. Cuộc sống hai mẹ con tuy không dư dả nhưng ổn định và không còn bị quấy rầy bởi quá khứ.
Chồng cũ của tôi dường như đã biến mất hoàn toàn. Anh ta chỉ gửi tiền trợ cấp hai năm đầu, rồi thưa dần và sau đó là mất hút. Tôi không oán trách, cũng chẳng đòi hỏi, chỉ mong con khỏe mạnh và nên người. Tôi chưa từng nghĩ anh ta sẽ quay lại, càng không ngờ là với một lý do đầy trớ trêu như vậy.
Anh ta tìm đến tôi sau khi tái hôn được vài năm, và có vẻ như không có con với người vợ thứ hai. Ban đầu là những cuộc điện thoại hỏi han, gợi lại chuyện xưa. Dần dần, những lời bóng gió về việc con trai cần có cha, cần một gia đình đủ đầy bắt đầu xuất hiện. Nghe những lời đó, tôi chỉ thấy buồn cười. Bao nhiêu năm qua, khi con ốm sốt, khi con bị bạn bè trêu chọc, khi tôi kiệt sức vì vừa làm vừa chăm con, thì cái “gia đình đủ đầy” ấy ở đâu?
Khi tôi thẳng thừng từ chối, mọi chuyện bắt đầu chuyển hướng. Bố mẹ chồng cũ kéo đến nhà tôi, nói là thăm cháu nhưng thực chất là để gây áp lực. Họ nói về quyền làm ông bà nội, về việc cháu phải biết gốc gác bên nội, và tôi không có quyền cấm cản tình thân. Đứng giữa phòng khách chật chội, tôi cảm thấy nghẹn thở, từng lời nói như đổ lên đầu. Vừa tức giận vừa mệt mỏi, tôi cố gắng giữ bình tĩnh vì con đang ngồi trong phòng.
Đến kỳ nghỉ hè, họ đề nghị đón cháu về chơi vài hôm để “quen ông bà”. Tôi đã do dự rất lâu, nhìn ánh mắt vừa háo hức vừa lo lắng của con. Tôi nghĩ bụng thôi thì cho con đi, coi như thăm hỏi, vài hôm rồi về. Tôi đâu ngờ đó là quyết định khiến tôi phải trả giá bằng rất nhiều nước mắt và thời gian.
Đến ngày hẹn đón con về, tôi gọi điện không ai nghe máy, nhắn tin cũng không ai trả lời. Tôi đành xin nghỉ làm, bắt xe đến tận nhà chồng cũ. Họ nói cháu đang chơi vui, chưa muốn về, và bảo tôi đừng làm lớn chuyện. Đứng trước cổng nhà người ta, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực. Tôi phải nói rất nhiều, phải nén giận, nuốt nước mắt thì mới được gặp con, rồi lại phải chờ thêm cả buổi chiều họ mới chịu cho con về.
Chuyện này không chỉ xảy ra một lần. Mỗi lần họ đón cháu đi là mỗi lần tôi nơm nớp lo sợ. Công việc của tôi bị ảnh hưởng rõ rệt. Tôi xin nghỉ quá nhiều, bị sếp nhắc nhở. Có lúc ngồi trong văn phòng mà đầu óc tôi chỉ nghĩ đến việc nếu hôm nay họ lại không trả con thì tôi phải làm gì tiếp theo.
Con trai tôi cũng bắt đầu thay đổi. Con ít nói hơn, hay hỏi tôi những câu khiến tim tôi thắt lại, rằng có phải con đang cản trở mẹ tìm hạnh phúc mới? Có phải rồi lớn lên thì con vẫn phải quay về nhà nội?… Tôi ôm con vào lòng, dỗ dành, giải thích cho con hiểu nhưng chính tôi cũng không biết mình còn có thể bảo vệ con đến đâu trước những áp lực mang danh ruột thịt ấy, khi họ cứ nhồi vào đầu con những tư tưởng đó.
Tôi không biết rồi mọi chuyện sẽ còn đi xa đến mức nào, và tôi nên tiếp tục chịu đựng để giữ yên cho con, hay phải làm điều gì đó mạnh mẽ hơn trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi?