Ám ảnh nghỉ lễ: Vợ chồng trẻ kiệt sức vì ‘chạy show’ nội ngoại, niềm vui hóa gánh nặng

Ở tuổi 33, tôi là một nhân viên văn phòng với mức lương đủ để duy trì cuộc sống gia đình. Chồng tôi, hơn tôi một tuổi, đang gánh vác công việc kỹ thuật đầy áp lực tại một doanh nghiệp tư nhân, may mắn là khá ổn định. Chúng tôi có hai thiên thần nhỏ: một bé đang học lớp một và một bé lên ba. Dù cuộc sống chưa thực sự dư dả, nhưng nhờ biết cách chi tiêu hợp lý, chúng tôi vẫn xoay xở ổn thỏa. Quê hương của ông bà nội và ông bà ngoại cách nơi chúng tôi sinh sống hơn 100km, và dù đã có ô tô riêng, việc mua nhà vẫn còn là một giấc mơ xa vời.

Không phải tuần nào tôi cũng tất tả về quê. Chỉ khi nào có thời gian rảnh rỗi hiếm hoi hoặc những dịp nghỉ lễ dài ngày, vợ chồng tôi mới có thể thu xếp về thăm cả hai bên. Trớ trêu thay, chính những chuyến đi ‘không thường xuyên’ này lại trở thành nguồn cơn của sự mệt mỏi tột độ. Quê chồng và quê tôi chỉ cách nhau vỏn vẹn hơn 50km, nhưng điều đó lại đồng nghĩa với việc mỗi khi đã đặt chân về quê, chúng tôi phải bằng mọi giá ghé thăm cả hai nhà. Nếu không đủ thời gian, lòng tôi lại nặng trĩu nỗi áy náy; còn nếu cố gắng chu toàn, cơ thể tôi lại kiệt quệ.

Thế là, mỗi khi có những kỳ nghỉ lễ kéo dài ba, bốn ngày, thay vì được tận hưởng phút giây thư giãn, tôi lại bắt đầu công cuộc ‘đau đầu’ với lịch trình di chuyển: hôm nay về bên nội, ngày mai lại tất tả sang bên ngoại. Hai con nhỏ, vốn hiếu động, cũng chẳng thể chịu đựng nổi quãng đường dài trên ô tô mà không quấy khóc, khiến người lớn chúng tôi đã mệt mỏi càng thêm rã rời. Tuy vậy, chúng tôi vẫn phải gồng mình giữ nụ cười tươi tắn để không khí gia đình luôn vui vẻ. Nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi chính là ánh mắt mong đợi của ông bà hai bên, chỉ cần về ít hơn một chút là tôi đã lo lắng họ sẽ nghĩ ngợi, tủi thân.

Mỗi chuyến về quê không đơn thuần chỉ là những buổi thăm hỏi, mà còn là chuỗi ngày bận rộn với bếp núc, dọn dẹp, và vô số câu chuyện từ họ hàng, kèm theo những câu hỏi ‘muôn thuở’ về tiền bạc, nhà cửa. Tôi biết, đó là biểu hiện của sự quan tâm, nhưng khi phải lắng nghe chúng lặp đi lặp lại trong lúc cơ thể đã rã rời, lòng tôi lại nặng trĩu một nỗi buồn khó tả. Chồng tôi rất thương vợ và cũng cố gắng chia sẻ gánh nặng, nhưng anh luôn khuyên: ‘Em ráng sắp xếp cho trọn vẹn cả hai bên nhé.’ Tôi hiểu anh không hề sai, nhưng tôi là người phải vật lộn nhiều nhất với mọi sự sắp xếp. Có những khoảnh khắc nhìn hai con ngủ gục vì mệt mỏi trên xe, tôi chỉ ước ao một kỳ nghỉ lễ thật sự thuộc về gia đình nhỏ của mình, không cần vội vã, không cần chia đôi thời gian và sức lực cho bất kỳ ai khác.

Không lâu trước đây, tôi từng mạnh dạn đề xuất với chồng rằng chúng tôi chỉ nên ghé thăm một bên gia đình mỗi lần về quê để giảm bớt mệt mỏi. Anh ấy hiểu và đồng ý. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Cứ mỗi lần chúng tôi về bên nội, lập tức nhận được những lời trách móc từ bên ngoại: ‘Đã về tới đây rồi sao không ghé qua nhà chơi một chút?’. Và tình huống tương tự cũng xảy ra khi chúng tôi về bên ngoại. Dù hai bên cách nhau hơn 50km, nhưng trong suy nghĩ của ông bà, việc con cháu không xuất hiện đầy đủ ở cả hai nơi dường như là một sự thiếu sót không thể chấp nhận. Tôi thấu hiểu nỗi lòng mong mỏi con cháu của cha mẹ, nhưng bản thân chúng tôi cũng đã quá sức rồi.

Điều khiến tôi trăn trở nhất lúc này là làm thế nào để ông bà hai bên có thể hiểu rằng việc chúng tôi chỉ ghé thăm một nhà vào mỗi dịp nghỉ lễ không phải vì thiên vị hay thiếu tình cảm, mà đơn giản là vì chúng tôi đã hoàn toàn kiệt sức và đang dần sợ hãi những kỳ nghỉ sum họp. Chỉ vài ngày nữa thôi, kỳ nghỉ 4 ngày lại đến, và ông bà đã sốt sắng gọi điện hỏi han lịch trình. Chỉ nghĩ đến viễn cảnh đó thôi, tôi đã thấy chán chường, không muốn về chút nào. Thậm chí, tôi từng muốn ‘bỏ mặc’ tất cả, ở lại thành phố và đưa các con đi chơi thay vì về quê. Nhưng nhìn thấy chồng con lại rục rịch lên kế hoạch, tôi lại không đành lòng. Tôi tự hỏi, liệu có ai đã từng trải qua hoàn cảnh éo le như tôi chưa? Rất mong nhận được những lời khuyên chân thành từ mọi người.

Mai Chi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *